VN |  EN
 

HeheHiuHiu

Being a mother of two

Chẳng mấy chốc mà hiuhiu stone cún đã 2 tháng rồi. Thời gian như chó chạy ngoài đồng mới hôm nào khoe khoang “các bạn ơi hai vạch nhé” rồi ì ạch than thở mỗi ngày, tiếp đến nhảy lên bàn đẻ giờ cục kia 2 tháng. Có em bé thứ hai mọi thứ chạy nhanh như bấm nút fast forward...

 

Có nhiều bạn nhắn direct cũng như inb hỏi mình cuộc sống khi có hiu khác gì, có gì hay, có bận hơn ko? Hehe thế nào.

Thật ra là cũng ko thay đổi mấy trừ cái lần này mình mập hơn thôi hihi nói tới đây muốn tự lấy tay tát mồm sao ăn nhiều thế. Một phần vì he cũng đã lớn ấy, hiểu chuyện nên ko gì quá khó khăn cả. Và he rất thương hiu, em bé tình cảm nhất mà mình từng được biết trừ mấy nhân vật trên phim thôi. Sáng đi học là vào chào hiu rồi ôm em hun em nhắn nhủ chiều anh he về nhé. Chiều về ôm mẹ hỏi mẹ bận gì thì làm đi để he chăm sóc em hiu cho, kiểu vậy. Khi có một đứa con niềm vui 1 thì khi có hai con sẽ thành double. 

Nói chứ có một số cái mình muốn chia sẻ khi mình có hai con:

- Nhắm mắt mở mắt một cái là thấy em bé lớn rồi: khi sinh he mọi thứ như lỗ đen vũ trụ ko có điểm dừng. Cái gì cũng thấy lâu ơi là lâu, vì cái gì cũng là lần đầu hết, và cảm giác lúc nào cũng lo sợ kinh dị, nhưng qua đến hiu thì bình thường vì gì cũng đã biết qua rồi, vả lại bận hơn khi có hai đứa nên thời gian cứ xẹt xẹt. Câu nói this too shall pass (very fast) là ứng với trường hợp này đó. Nên các bạn đừng ngại khi có đứa thứ hai. Làm mẹ hay lắm cỡ nào cũng chơi tới hết, đừng lo lắng quá. 

- Tìm kiếm sự giúp đỡ: hồi có he mình tự chăm đến 6 tháng vì thời gian đầu toàn là bú mẹ, sau đó thì có một cô đến phụ cho he ăn chơi với he đến tối thì về. Nhưng qua đến hiu mình book luôn điều dưỡng từ mấy ngày đầu chủ yếu buổi sáng cho mình ngủ, mình cũng ko ôm ấp nhiều để tập cho hiu ngủ ăn đúng giờ (như he là mình failed trong việc cho he ngủ đàng hoàng đó nên hiu phải tập từ đầu), trộm vía đến giờ đúng boong giờ là đi ngủ dậy bú rồi ngủ, ko thức chơi ngàn đời như he. Có nhiều bạn thích ôm việc rồi mệt, xong bị baby blue. Mình thì ko ôm gì cả. Có chồng thì nhờ chồng (mình nhờ rất nhiều luôn ấy, vì chăm con là trách nhiệm của cả hai mà), nhờ ba mẹ, nhờ ai được thì nhờ đê mình còn nghỉ ngơi thoải mái vắt sữa, có sữa và ăn uống điều độ. Mình ko cảm thấy tội lỗi hay suy nghĩ gì cả, thời gian nghỉ ngơi mình sẽ vui hơn khoẻ hơn để tập trung lo cho hai đưa con có chất lượng hơn. Mình ghét nhất ai làm rồi lên mạng than thở kiểu hy sinh gia đình. Well but oh well. When you need help, ask for it! Nhiều bạn sẽ nói là mình may mắn được thương hoặc cưng chiều. Nhưng ko đâu đó là cả quá trình làm người và làm mẹ của mình, sống sao để có sự cho và nhận từ hai phía, tập bình đẳng từ đầu thôi.

- Tiết kiệm được hơn vì không mua nhiều thứ lan man như đứa đầu, cái gì dùng lại được thì dùng, không câu nệ nữa,đằng nào xong cũng thanh lý hoặc cho thôi. 

-  Thuận theo tự nhiên : rất nhiều bạn hỏi mình dạy con như thế nào, mình thì nó thế nào mình nương theo thế đó, mình nghĩ cần nhất chính là sự kiên nhẫn và quan sát. 

Quan sát: mình theo dõi con mình sát sao lắm, có vấn đề gì sẽ tỉ tê tâm sự hoặc chỉnh sửa ngay lúc đó luôn, quan sát cách đi đứng, ăn ở, nói chuyện, hành động cử chỉ rồi nắm tât cả các thứ đó để bắt đầu tìm cách đi theo uốn nắn, kiểu study bọn nó luôn đó, tụi nó như là một môn học đối với mình vậy. Mỗi đứa sẽ khác nhau, ví dụ như he ăn rồi ko ngủ, hiu lại ăn xong là lăn ra ngủ luôn. He thì ít khóc toáng, riêng stone cún đụng tí gào lên (con gái mệt ghê), nên phải quan sát để biết thói quen mà dạy. Cứ tưởng biết hết khi có đứa đầu rồi mà giờ qua đứa thứ hai là cả một bầu trời kiến thức mới 

Kiên nhẫn: mỗi thời điểm con của mình nó sẽ chướng khác nhau nên đành phải kiên nhẫn mà nghe tụi nó, may mắn có nhiều loại apps để theo dõi từng quá trình nên mình cũng ko lo lắng lắm khi có hiu nữa, cứ kiên nhẫn từ từ thôi. Quay lại số 1 - this too shall pass. 

Và mình luôn luôn dành thời gian thật sự cho cả hai kiẻu quality time, chơi đùa nói chuyện, một ngày hai ba tiếng là cùng nhưng sẽ bonding như huynh đệ luôn. Dạo này có hiu thì mình sẽ trông hiu, tối qua tỉ tê với he trước khi đi ngủ này nọ để he vẫn yêu mình chứ ko thành đệ riêng của quang minh :)).

- Có thêm niềm tin vào bản thân mình: ai nói gì thì mặc ai, nếu là người lơn nói thì mình cười cười bỏ qua còn ko thì mình phản ứng luôn vì mình là người trực tiếp chăm con, thích nói gì thì nói chứ làm hay ko là lựa chọn của mình thôi, đứa thứ hai rồi thích góp ý ko? 

- Bình tĩnh hơn nhiều : với he thì gì mình cũng lo, với hiu thì hầu như mình ko lo cái gì hết, đén đứa thứ hai thì cứ relax thôi các bạn ơi

- Thiên tài sắp xếp được sinh ra : là mình, chính chúng ta các bạn ạ, tính giờ cho bú, tính giờ vắt sữa, giờ làm việc, đón he, tắm cho he gọn gàng sao cho vừa xong là đến giờ hiu bú, he nhảy lên tự ăn cơm tiếp nữa tiếp nữa... riết rồi quen 1,2,3,4,5 ko đánh rơi một nhịp nào hết :))

- Với he: mình tuyệt đối ko bao giờ tỏ ra thương đứa nào hơn cả. Tình cảm của mình ở thời điểm này ko quan trọng, quan trọng nhất là tình cảm của anh em hehiu dành cho nhau đặc biệt là he vì nó lớn rồi.

Ví dụ 1: Thay vì nói rằng he là anh phải thương em các kiểu thì mình sẽ nói he ơi hiu thương he lắm mà hiu chưa nói được, he có thương em ko? Kiểu như vậy thì he sẽ tự động có tình thương với em vì biết (nghĩ) là em thương he.

Ví dụ 2: Thay vì khi he đòi ngủ chung nhưng ko thể vì he ồn ào em hiu ko thể ngủ được (tất nhiên rồi tuổi ăn tuổi chơi sao có thê đòi hỏi nó im lặng được) thì sẽ nói kiểu em hiu tối hay dậy đòi ăn, em khóc he bị thức dậy tội he, mẹ ko muốn he thức đâu he đang ngủ ngon mà. Thì he sẽ ko có cảm giác bị đuôi hay bỏ rơi mẹ ko thể ngủ cùng he mà còn thương em vì em hay khóc. 

Nói chung nhà mình hay dùng tình cảm giải quyết mọi tình huống chứ ko quát nạt la mắng làm chi hết trừ những lúc he hư thôi chứ còn liên quan đến anh chị em thì mình giảm thiểu trách nhiệm của he hết mức có thể, trách nhiệm của một người đàn ông thì có chứ trách nhiệm làm anh hai thì mình ít nhắc tới. Ko biết mình có ngươc lại với mọi người ko nhưng mình luôn nghĩ he làm anh hai là do sinh ra trước chứ có thể nó cũng chả muốn nên mình ít khi “con là anh con phải thế này thế kia...” vì mình cũng là chị hai trong nhà, lấy kinh nghiệm từ nhỏ mà tạo trách nhiệm cái kiểu ko có nặng nề trên đôi vai bé mập làm gì hết.

Đại khái là vậy đó, và điều quan trọng nhất là phải để tinh thần thoải máy vui vẻ, mà mình nghĩ là vui thôi vì với mình, mỗi ngày ngồi nhìn thương yêu của he dành cho hiu là mình vui rồi. Mình nghĩ đó là ưu điểm lớn nhất của việc trở thành bà mẹ có hai con, mình cho he một em gái và cho hiu một anh trai, thấy tuyệt ghê :> 

 

Comments (0)